A Moment’s Indulgence

RABINDRANATH TAGORE
(1861-1941)

I ask for a moment’s indulgence to sit by thy side. The works
that I have in hand I will finish afterwards.

Away from the sight of thy face my heart knows no rest nor respite,
and my work becomes an endless toil in a shoreless sea of toil.

Today the summer has come at my window with its sighs and murmurs; and
the bees are plying their minstrelsy at the court of the flowering grove.

Now it is time to sit quiet, face to face with thee, and to sing
dedication of life in this silent and overflowing leisure.

MỘT PHÚT HỒNG ÂN

Xin Người một phút bao dung
Cho con ngồi xuống trên vùng hồng ân.
Bao nhiêu việc ở dương trần
Cho con tạm gác một lần hôm nay.

Kể từ vương kiếp lưu đày
Lòng con không một phút giây an bình
Thân con vất vả điêu linh
Giữa đời bể khổ tội tình bao la.

Hôm nay mùa hạ đến nhà
Đem theo âm hưởng thiết tha lắng trầm
Đàn ong bận rộn quanh năm
Trong khu vườn cũ thì thầm với hoa.

Đây rồi giây phút an hoà
Đối diện thượng đế khúc ca dâng đời
Trong niềm hoan lạc tuyệt vời
Hưởng đầy ân sủng của người Cha yêu.

Advertisements

Hữu Nhân Dạ Phỏng

BẠCH CƯ DỊ
772-846

Thiềm gian thanh phong điệm
Tùng hạ minh nguyệt bôi
U ý chính như thử
Huốn nải cố nhân lai.

Bạn Đến Thăm Ban Đêm

Chiếu trải thềm gió mát
Tùng rũ chén trăng soi
Cảnh tình đang hứng thú
Huống hồ bạn đến chơi.

Chiếu trải thềm cao thoáng gió rung
Trăng soi chén rượu gốc cây tùng
Cảnh tình đương lúc đầy cao hứng
Huống hồ có bạn ghé vui chung.

Phong Vũ Văn Bạc

BẠCH CƯ DỊ
772-846

Khổ trúc lâm biên lô vĩ tùng
Đình tu nhất vọng tứ vô cùng
Thanh đài phác địa liên xuân vũ
Bạch lãng hân thiên tân nhật phong
Hốt hốt bách niên hành dục bán
Mang mang vạn sự tọa thành không
Thử sinh phiêu đảng hà thời định
Nhất lũ hồng mao thiên địa trung.

Dừng Thuyền Chiều Mưa

Rừng tre khóm trúc bên sông
Dừng thuyền ngắm cảnh ý tuông dạt dào
Rêu xanh đất phủ mưa rào
Tung trời sóng trắng ào ào gió xô
Trăm năm quá nửa bao giờ
Cõi trần muôn sự hư vô đổi dời
Bao giờ yên định cuộc đời
Lông hồng nhẹ nhỏm giữa trời chiếc thân.

Long Ago

ELLA WHEELER WILCOX
(1850-1919)

I loved a maiden, long ago
She held within her heart my fate;
And in the ruddy sunset glow
We lingered at the garden gate.

The splendor of the western skies
Lay in a halo on her hair.
I gazed with worship in her eyes,
And deemed her true and knew her fair.

“Good night,” I said, and turned away;
She held me with a subtle smile.
I saw her lips whisper “stay,”
And so lingered yet a while.

“I love you, love you, sweet!” I said,
She laughed, and whispered, “I love you”
I kissed her small mouth, ripe and red
And knew her fair and deemed her true.

‘Twas very, very long ago
And I was young, and so was she;
My faith as love is strong, for oh!
The maid was all the world for me.

But the sunset died away
And left the heavens cold and blue
So died my dream of love one day
The maid was only fair, not true.

ĐÃ LÂU

Đã lâu lắm tôi yêu người con gái
Dâng hiến nàng vận mạng của đời tôi
Khi hoàng hôn thoi thóp ở chân trời
Hò hẹn nhau nơi cổng vườn vắng vẻ.

Tia nắng sót phương trời tây lặng lẽ
Vương tóc nàng óng ánh tựa hào quang
Tôi miệt mài chiêm ngưỡng tấm dung nhan
Thấy nàng đẹp và bằng xương bằng thịt.

Đêm đã khuya tôi nói lời tạm biệt
Nàng ôm tôi, cười nhẹ, chẳng hề buông
“Đừng xa em” đôi môi đỏ run run
Tôi nán lại cùng nàng thêm chút nữa.

Lời yêu thương cùng nàng tôi đã hứa
Nàng thì thầm đáp lại cũng yêu tôi
Tôi hôn nàng môi trái chín đỏ tươi
Thấy nàng đẹp và bằng xương bằng thịt.

Đã lâu lắm xa xưa và mù mịt
Khi tuổi đời hai đứa mới đôi mươi
Niềm tin yêu còn mãnh liệt tuyệt vời
Người con gái tôi yêu là tất cả.

Hoàng hôn chết màn đêm chìm băng giá
Bầu trời cao lạnh lẽo đến hoang sơ
Bao giấc mơ tình ái cũng phai mờ
Nàng chỉ đẹp nhưng không còn thật nữa.

To One In Paradise

EDGAR ALLAN POE
(1809-1849)

Thou was that all to me, love;
For which my soul did pine.
A green isle in the sea, love,
A fountain and a shrine,
All wreathed with fairy fruits and flowers,
And all the flowers were mine.

Ah, dream too bright to last!
Ah, starry Hope! That didst arise
But to be overcast!
A voice from the Future cries,
‘On! On!’- but o’ver the Past
(Dim gulf) my spirit hovering lies
Mute, motionless, aghast!

For, alas! Alas! With me
The light of Life is o’ver!
No more- no more- no more-
(Such language hold the solemn sea
To the sand upon the shore}
Shall bloom the thunder-blasted tree,
Or the stricken eagle soar!

And all my days are trances,
And all my nightly dreams
Are where thy prey eye glances,
And where the footsteps gleams-
In what ethereal dances,
By that eternal stream.

GỞI NGƯỜI TIÊN CẢNH

Em là tất cả tình anh
Cho hồn khao khát xây thành tương tư
Em là hải đảo ước mơ
Là con suối nhỏ bến bờ yêu đương
Là hoa là trái thiên đường
Cho anh tất cả tình thương mặn nồng.

Giấc mơ chưa thắm đã tàn
Ngôi sao hy vọng rỡ ràng còn đâu
Tương lai giục giả từ lâu
Đi lên chớ để u sầu vướng chân
Nhưng sao lòng cứ ngại ngần
Giữa vùng quá khứ bàng hoàng đớn đạu.

Hỡi ơi tan vỡ mộng đầu
Lửa đời lịm tắt thiên thu mịt mờ
Sóng đi bịn rịn bến bờ
Thương cồn cát trắng bơ vơ tháng ngày
Khẳng khiu nín lặng hàng cây
Tủi hờn chim nhỏ lạc bầy kêu sương.

Tháng ngày lịm chết bi thương
Cơn mơ đầy những vấn vương bóng hình
Mắt em chan chứa ân tình
Bóng em thấp thoáng chờ anh theo cùng
Đi vào hư ảo mông lung
Bước theo vũ khúc trên vùng thiên thai.

The Sweetest Flower That Blows

Frederick Peterson (1859-1938)

The sweetest flower that blows
I give you as we part;
For you it is a rose;
For me it is my heart.

The fragrance it exhales
(Ah, if you only knew!),
Which but in aging fails,
It is my love for you.

The sweetest flower that grows
I give you as we part;
You think it but a rose;
Ah, me! It is my heart.

CÁNH HOA XINH XẮN

Cánh hoa xinh xắn trao em
Ngày nao đôi ta từ biệt
Với em là một đóa hồng
Với anh là tình tha thiết.

Hoa đưa hương đời ngây ngất
(Ôi có bao giờ em biết)
Hoa tỏa mùi thơm đến chết
Là mối tình anh yêu em.

Cánh hoa tươi thắm ngọt ngào
Trao em ngày ta từ biệt
Em tưởng chỉ một đóa hồng
Là mối tình anh bất diệt.

A Love Symphony

Arthur O’ Shaughnessy (1844-1881)

Along the garden ways just now​
I heard the flower speak.
The white rose told me of your brow,
The res rose of your cheek,
The lili of your bended head,
The bindweed of your hair;
Each looked his loviest and said
You were more fair.

I went into the wood anon,
And heard the wild birds sing
How sweet you were; they warbled on,
Piped, thrilled the self-same thing.
Thrush, blackbird, linnet without pause,
The burden did repeat;
And still began again because
You were more sweet.

And then I went down to the sea,
And heard it murmuring too
Part of an ancient mystery,
All made of me and you,
How many a thousand years ago
I loved, and you were sweet-
Longer I could not stay, and so
I fled back to your feet.

BẢN TÌNH CA

Dạo bước trong vườn anh nghe hoa nói
Hồng trắng ganh ghét với vầng trán em
Hồng đỏ than phiền còn thua màu má
Cỏ tơ đau buồn kém xanh màu tóc
Tất cả cho rằng dù khoe sắc mấy
Cũng không đẹp bằng em.

Dạo bước trong rừng anh nghe chim hót
Họa mi, chích choè, chào mào, vành khuyên
Trầm trồ ca ngợi em đẹp như tiên
Líu lo hót mãi hót hoài không dứt
Véo von ca mãi ca hoài điệp khúc
Rằng em thật dễ thuơng.

Dạo bước trên bờ anh nghe biển hát
Bài ca huyền thoại tình anh và em
Chuyện kể lâu rồi đến cả nghìn năm
Có em tuyệt vời và anh tha thiết
Chuyện dài quá anh nghe hoài không hết
Bèn bỏ về quấn quít ở bên em.